แล้วเธอจะกลับมาหรือเปล่า (Last Call) - Pang Aimpavee 歌詞
ขอบคุณที่โทรมา ขอบคุณที่ถามกัน
khàawp-khun thîi thoo maa, khàawp-khun thîi thǎam gan
電話をくれてありがとう、気にかけてくれてありがとう
ขอบคุณที่เธอเป็นห่วงว่าฉันจะอยู่ได้ไหม
khàawp-khun thîi thə̌ə bpen hùang wâa chăn jà yùu dâi măi
僕が大丈夫か心配してくれてありがとう
ฉันคงได้แค่ตอบ ว่าฉันไม่เป็นไร
chăn khong dâi khɛ́ɛ dtɔ̀ɔp wâa chăn mâi bpen-rai
僕に答えられるのは「大丈夫だよ」ということだけ
ทั้งที่น้ำตาข้างในไม่เคยได้หยุดไหล
tháng thîi nám-taa khâang-nai mâi khoei dâi yùt lâi
でも心の奥の涙は止まったことがない
ถ้าฉันพูดว่าอยู่ไม่ได้แล้วเธอจะกลับมาหรือเปล่า
thâa chăn phûut wâa yùu mâi dâi láew thə̌ə jà glàp maa rʉ̌ʉ bplàao
もし「もう生きられない」と言ったら、君は戻ってきてくれるだろうか
ถ้าเธอรู้ว่าฉันคิดถึงทุกวันจะใจอ่อนลงไหม
thâa thə̌ə rúu wâa chăn khít-thʉ̌ng thúk wan jà jai ʔɔ̀ɔn long măi
もし君が僕の想いを知ったら、心が動くだろうか
หยดน้ำตาเป็นหมื่นล้านพันที่ฉันนั้นเสียให้เธอไป
yòt nám-taa bpen mʉ̀ʉn-láan-phan thîi chăn nán sǐa hâi thə̌ə pai
僕の流した涙は数えきれないほど君に捧げた
คงไม่อาจเปลี่ยนอะไร
khong mâi àat bplìan ʔa-rai
でも何も変えられない
เพราะที่เธอโทรมาเธอแค่รู้สึกผิดก็เท่านั้น
phrɔ́ʔ thîi thə̌ə thoo maa, thə̌ə khɛ́ɛ rúu-sʉ̀k phìt gôr tháo-nán
君が電話してきたのは、ただ申し訳なく思っているだけ
ดูแลตัวเองดีๆเธอบอกฉัน กินข้าวด้วยนะ อย่าลืมเหมือนทุกวัน
duu-laae dtua-eng dii-dii, thə̌ə bɔ̀ɔk chăn, gin khâao dûai ná, yàa lʉʉm mʉ̌an thúk wan
「ちゃんと自分を大切に、ご飯も食べて、忘れないで」と君は言った
แต่ฟังแล้วท่าไม ไม่เคยดีใจ ในประโยคเชิงห่วงใยเหล่านั้น
dtɛ̀ɛ fang láew thâa-mai mâi khoei dii-jai nai bprà-yôok chʉ̂ʉang hùang-yai lʉ̌a nán
でもその優しさの言葉を聞いても、心が喜ばないのはなぜだろう
เพราะเธอแค่ต้องการรู้ว่าฉันอยู่ได้ไหม ไม่มีสักนิดที่คิดอยากเริ่มใหม่
phrɔ́ʔ thə̌ə khɛ́ɛ dtɔ̂ng-kaan rúu wâa chăn yùu dâi măi, mâi mii sák nít thîi khít yàak rôerm mài
君が求めているのは僕が元気かどうかだけで、新しく始めようとは思っていない
ไม่เป็นไรหรอก ไม่เป็นไรหรอก ก็เลือกไม่ได้แหละใช่ไหม
mâi bpen-rai rɔ̀ɔk, mâi bpen-rai rɔ̀ɔk, gôr lʉ̂ak mâi dâi lɛ́ʔ châi măi
「大丈夫」と言っても、心は選べないよね
ถ้าฉันพูดว่าอยู่ไม่ได้แล้วเธอจะกลับมาหรือเปล่า
thâa chăn phûut wâa yùu mâi dâi láew thə̌ə jà glàp maa rʉ̌ʉ bplàao
もし「もう生きていけない」と僕が言ったら、君は戻ってきてくれるかな
ถ้าเธอรู้ว่าฉันคิดถึงทุกวันจะใจอ่อนลงไหม
thâa thə̌ə rúu wâa chăn khít-thʉ̌ng thúk wan jà jai ʔɔ̀ɔn long măi
もし君が僕の想いを知ったら、少しは心が揺れるだろうか
หยดน้ำตาเป็นหมื่นล้านพันที่ฉันนั้นเสียให้เธอไป
yòt nám-taa bpen mʉ̀ʉn-láan-phan thîi chăn nán sǐa hâi thə̌ə pai
僕が流した涙は数えきれないほど君に捧げた
คงไม่อาจเปลี่ยนอะไร
khong mâi àat bplìan ʔa-rai
でも何も変えられない
เพราะที่เธอโทรมาเธอแค่รู้สึกผิดก็เท่านั้น
phrɔ́ʔ thîi thə̌ə thoo maa, thə̌ə khɛ́ɛ rúu-sʉ̀k phìt gôr tháo-nán
だって君が電話してきたのは、ただ罪悪感を抱いているだけだから
ถ้าเธอรู้สึกผิด ที่เธอทิ้งฉันไป
thâa thə̌ə rúu-sʉ̀k phìt, thîi thə̌ə thíng chăn pai
君が罪悪感を感じているなら
ก็ช่วยกันหน่อย ไม่ต้องโทรมาอีกแล้ว
gôr chûai gan nòi, mâi dtɔ̂ng thoo maa ìik láew
もう電話しないで、一緒に乗り越えよう
ยิ่งเธอห่วงยิ่งเจ็บ
yîng thə̌ə hùang, yîng jèp
君が心配するほど心が痛む
เสียงของเธอมันทำให้ฉันคิดถึงตอนที่เรายังอยู่ด้วยกัน
sǐang khǎwng thə̌ə man tham hâi chăn khít-thʉ̌ng dtaawn thîi rao yang yùu dûai gan
君の声を聞くと、一緒にいた頃を思い出す
ถ้าฉันพูดว่าอยู่ไม่ได้แล้วเธอจะกลับมาหรือเปล่า
thâa chăn phûut wâa yùu mâi dâi láew thə̌ə jà glàp maa rʉ̌ʉ bplàao
もし「もう生きていけない」と僕が言ったら、君は戻ってきてくれるかな
ถ้าเธอรู้ว่าฉันคิดถึงทุกวันจะใจอ่อนลงไหม
thâa thə̌ə rúu wâa chăn khít-thʉ̌ng thúk wan jà jai ʔɔ̀ɔn long măi
もし君が僕の想いを知ったら、少しは心が揺れるだろうか
หยดน้ำตาเป็นหมื่นล้านพันที่ฉันนั้นเสียให้เธอไป
yòt nám-taa bpen mʉ̀ʉn-láan-phan thîi chăn nán sǐa hâi thə̌ə pai
僕が流した涙は数えきれないほど君に捧げた
คงไม่อาจเปลี่ยนอะไร
khong mâi àat bplìan ʔa-rai
でも何も変えられない
เพราะที่เธอโทรมาเธอแค่รู้สึกผิดก็เท่านั้น
phrɔ́ʔ thîi thə̌ə thoo maa, thə̌ə khɛ́ɛ rúu-sʉ̀k phìt gôr tháo-nán
だって君が電話してきたのは、ただ罪悪感を抱いているだけだから